
NVTPHCM- Thời hậu hiện đại, có thể làm thơ tình được không? Đây là câu hỏi nghiêm trọng. Bởi ý thức đã giết chết nỗi ngây thơ phiêu lãng, chẳng những của tình yêu mà cả của thơ về tình yêu.
Hãy loại trừ các bài thơ tình ngu ngơ, ngốc nghếch đầy khờ khạo của các nhà thơ hiện đại, tôi cho rằng: thi sĩ hôm nay vẫn có thể làm… thơ tình.
“Tôi nghĩ thái độ hậu hiện đại cũng tương tự như thái độ của một người đàn ông yêu một phụ nữ học thức cao; anh ta biết rằng anh không thể nói với cô kiểu “anh yêu em mê mệt”, bởi vì anh thừa hiểu là cô ta biết (và cô ấy cũng biết là anh biết) những chữ ấy đã được Barbara Cartland viết ra rồi. Tuy nhiên, vẫn còn có cách khác. Anh có thể nói thế này: “Như Barbara Cartland đã từng nói, anh yêu em mê mệt.” Như thế, vừa tránh được sự ngây thơ vờ vĩnh vừa có thể nói được rõ ràng những gì vốn không còn có thể được nói một cách ngây thơ, đồng thời, anh lại vừa nói lên được những gì anh muốn nói với người phụ nữ: anh yêu cô, nhưng anh yêu cô trong một thời đại đã mất sự ngây thơ” (Umberto Eco, Dẫn lại theo: Nguyễn Hưng Quốc, Văn học Việt Nam, từ điểm nhìn h(ậu h)iện đại, Văn nghệ, Hoa Kỳ, 2000, tr. 192).
Diệp Mi Lan
Từ Paris em mail cho anh
chúng mình gặp nhau ở quê, anh nhé
ờ, chúng mình gặp nhau ở quê
từ Sàigòn anh mail cho em
Mình sẽ nói với nhau thật nhiều
ừ, thật nhiều, em nhé
Chúng mình phóng xe lên bãi cát
qua những đụn cát
Không bóng người
bên kia là cát bên này là biển
bên này là đời bên kia là tháp
không bóng ma
Chúng mình không vật nhau như loài chó
không nói với nhau như loài người
Chúng mình hát vào đêm tối
như hai kẻ điên
chúng mình hát vào nhau
như hai kẻ điên vừa đánh rơi tiếng nói.
(Thơ tình hậu hiện đại)
Inrasara
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét